By RUKpapayday loans uk

Về chuyến Team-Building Bạch Mã, nhắm mắt lại 3 giây tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của em Uyên. Tham lam hơn một tí, 5s, nữa tôi thấy hình ảnh của một đoàn thám hiểm áo xanh đang đu mình cheo leo trên vách đá, thấy cảm giác hơi ớn lạnh của mình vì đã cho các cộng tác viên nhí đi cùng hành trình này.
Nếu tiếp tục nhắm mắt chắc chắn sẽ “thấy” lại thêm nhiều điều nhưng trò chơi này tôi không cho phép nó lâu quá 5s. Vì rằng tôi muốn đi tìm cảm giác còn đọng lại lâu nhất và chân thật nhất của chính mình. Vì rằng tôi cũng là tín đồ của Thần cầu toàn.
Tôi nhớ những giọt nước mắt của em Uyên trong đêm “nến phòng” (thay vì lửa trại). Đó không phải là những giọt nước mắt hạnh phúc, nhưng cũng không phải là những giọt nước mắt chua xót, cũng không phải là giọt nước mắt vô tư… Một cách hoàn toàn tự nhiên, không thể giải thích nhưng trong giây phút đó tôi nghĩ là tôi hiểu rõ những gì ở giữa các câu chữ ngắt quãng mà em đã không nói được. Với tôi, một người tổ chức, Team-Building thế là đã thành công.
Team-Building lần này tôi viết cho chính các thành viên Q&G như một bài thực tập khắc nghiệt và là một sự thử nghiệm trên chính hệ thống của mình. Q&G-một hệ thống trẻ với nhiều hoài bão, gồm nhiều con người đang hướng đến cuộc sống lý tưởng nhưng chưa đủ sẵn sàng trong mọi thứ (tinh thần, niềm tin và năng lực). Thử nghiệm có thể sẽ mang lại một kết quả thật tốt, có thể chẳng mang lại gì cả, những thành viên non nớt sẽ lại càng hoang mang. Chính vì vậy Team-Building này có tên THỬ THÁCH NHÂN ĐÔI (mà thực ra nó được nhân rất nhiều lần).
Đối với các thành viên tham gia TB này thì quá trình chuẩn bị chứa đầy trục trặc và những dấu hiệu xấu: thay đổi nhân sự, thời tiết, những mâu thuẫn cá nhân ngấm ngầm hay bộc phát… Nhưng đối với Ban tổ chức thì tất cả những điều đó lại là những yếu tố không ngờ tới nhưng đã hỗ trợ tối đa cho mục đích mà BTC đang muốn hướng đến trong Team-Building này: Niềm tin. Khi bạn hoang mang, sợ sệt Bạn cần phải có niềm tin. Một cá thể tốt phải có một niềm tin vững mạnh. Một tổ chức mạnh phải có nhiều người chia sẻ chung một niềm tin.
Những gì các thành viên đã thể hiện cũng đã bộc lộ rõ những vấn đề mà họ đang gặp phải, bên ngoài cũng như bên trong. Một cách sâu xa, tôi biết các em đang lờ mờ nhận diện ra vấn đề. Nhưng đúng như những gì em Hà Thảo đã viết: “Vào những giây phút đó, có cái gì đó sắp được gợi mở và làm mình gần sáng ra điều gì đó nhưng rồi nó không đủ lâu để mình có thể làm được”.
Đó là một chia sẻ hoàn toàn chính xác. Cảm giác thấy ánh sáng đó đã không đủ lâu để các bạn làm được điều cần làm, nhận ra được điều cần biết. Một Team-Building chỉ có 2 ngày không thể kỳ vọng sẽ thay đổi một con người, một quan niệm hay có thể giúp một người từ việc không có niềm tin trở nên có niềm tin. Team-Building là một công cụ tuyệt vời nhưng không phải đũa thần để giải quyết mọi vấn đề. Team-Building chỉ là một cơ hội, một cú hích để đẩy Bạn đến gần vấn đề hơn nhưng giải quyết vấn đề thì phụ thuộc vào bạn. Chương trình THỬ THÁCH NHÂN ĐÔI đã đạt được điều đó, chính vì vậy tôi nói nó thành công và tôi nghĩ nó hiện nay đang là một chương trình Team-Building độc đáo nhất.
Tôi nhớ cảm giác khi níu sợi dây sắt và đu mình trên vách đá trơn của Ngũ Hồ. Một đoàn người nhỏ bé đang men theo sợi dây, như một đoàn thám hiểm thực thụ. Tôi nhớ cảm giác sướng tê người mà cũng… run đến tê người trên con đường cheo leo ấy. Thoáng một vài giây tôi thấy hối hận vì đã cho các cộng tác viên nhí đi cùng chuyến đi này thế nhưng chính nhờ điều đó tôi thấy tự hào hơn nhiều vì sự thể hiện tuyệt vời và xuất sắc của các em.
Một Kun-vụng về trong việc phối hợp giữa chân và tay, lấm lem áo quần mỗi khi dò chân tìm chỗ bám nhưng khi đứng vững trên tảng đá thì ngay lập tức lại trổ tài săn ảnh.
Một Doll-tưởng rất trẻ con, vụng về thế nhưng lại luôn luôn dẫn đầu đoàn di chuyển và chủ động tham gia tất cả các trò chơi cũng như hay đưa ra các ý kiến “đúng đến… ngỡ ngàng”.
Một Si- hay kêu ca, hay mắc cỡ tưởng chừng đến 80% khả năng sẽ đòi quay lại điểm xuất phát của Ngũ Hồ lại hết sức cố gắng bám đoàn, rất quan tâm đến người khác và nhập vai rất xuất sắc tưởng chừng chưa bao giờ biết mắc cỡ là gì.
Một Zen-hay lý sự cùn, hay bình loạn linh tinh thế mà đã đem lại cho cả đoàn trong chuyến băng rừng khuya một màn thuyết minh-ghi âm hành trình dí dỏm đầy vô duyên nhưng có tính… động viên rất cao cho các anh chị.
Khó mà nói hết những thành quả từ Team-Building này. Nhiều games không thực hiện được, nhiều chương trình khác cũng không triển khai được nhưng bù vào đó có những điều đến hoàn toàn tự nhiên và việc giải quyết nó cũng đã đến hoàn toàn tự nhiên. Chính nhờ thế nó đã làm cho chương trình thành công ngoài cả mong đợi của BTC. Không thể tổng kết sự thành công đó bằng một câu kết thúc khẳng định một điều gì đó cụ thể. Sự thành công đó đến từ những thay đổi nho nhỏ, những cảm nhận nho nhỏ của chính mỗi thành viên. Họ không nói lên điều đó hoặc có thể chưa nhận ra được điều đó nhưng họ đã tham gia và đã bộc lộ được chính mình từ trong TB này, trước hay sau này rồi họ sẽ nhận thấy. Gom lại mỗi thứ một chút xíu tự nhiên nó là một thành công lớn.
Một Team-Building có lẽ chỉ đơn giản là như thế. Mà xem ra thì lại quá phức tạp để được kết quả như thế. Cái hay nhất mà chúng tôi đã làm được có lẽ là những cảm nhận hoàn toàn tự nhiên nằm ngoài mọi sự lập trình. Đó là những gì thuộc về Team-Building: THỬ THÁCH NHÂN ĐÔI.
Bạch Mã trong lần đầu tiên tôi đến chưa bao giờ tự nhiên hơn thế, hoang sơ hơn thế và tuyệt vời hơn thế.